Giang Trần xoa xoa đầu Giang Năng Văn: "Lần sau nhị thúc vào thành sẽ mang gà quay về cho cháu ăn nhé!"
"Thật không nhị thúc?" Giang Năng Văn trợn tròn hai mắt, nắm chặt lấy tay áo Giang Trần.
Cô cháu gái Giang Hiểu Vân lườm nguýt một cái rõ dài: "Đệ ngốc à? Lời nhị thúc mà đệ cũng tin."
"Ồ..." Giang Năng Văn chợt nhớ lại những chuyện trước kia, vội buông tay áo Giang Trần ra.
Ánh mắt nhìn Giang Trần bỗng tràn ngập vẻ hoài nghi.
Giang Trần trước kia không biết đã cướp khẩu phần ăn của hai đứa cháu bao nhiêu lần, lại còn tuồn đồ ăn trong nhà mang tặng cho cô ả tên Trần Hoa kia. Nếu có gà quay, sao hắn có thể cho bọn chúng ăn chứ.
"Hiểu Vân, con nói năng kiểu gì thế!" Giang Điền quát khẽ.
Giang Hiểu Vân bất mãn quay mặt đi, không thèm cãi lại.
Giang Trần nhìn hai đứa trẻ đi ra ngoài, thầm cảm thán bản thân đúng là chẳng có chút hình tượng tốt đẹp nào, chắc cũng chỉ có lão cha là coi hắn như bảo bối mà thôi.
"Có điều... đợi ta từ trên núi xuống, tuy không có gà quay, nhưng kiểu gì cũng săn được con thỏ, tối nay ăn thịt thỏ hầm vậy."
Đặt bát đũa xuống, Giang Trần ngẩng đầu nói: "Phụ thân, con lên Tiểu Hắc sơn một chuyến."
Giang Hữu Lâm nhíu mày: "Con đi Tiểu Hắc sơn làm gì?"
Giang Điền cũng lên tiếng: "Tuyết vừa mới rơi, đường núi khó đi lắm, dạo này đệ đừng ra ngoài nữa."
"Con lên núi xem thử, nếu bắt được con thú hoang nào thì tối nay nhà mình có thịt ăn."
Giang Điền lập tức nổi cáu: "Đệ nói nhảm gì thế? Cung còn không biết giương mà đòi đi săn à?"
"Đệ chỉ đi thử vận may thôi, không được thì đốn ít củi." Giang Trần nói xong bèn bước ra cửa.
"Đệ đứng lại đó!" Giang Điền làm sao tin hắn đi săn, vội đứng dậy túm lấy áo Giang Trần.
Giang Trần giật hai cái mà không thoát ra được, cũng chẳng biết giải thích thế nào.
Hắn dứt khoát quay đầu trừng mắt nhìn Giang Điền: "Mặc kệ đệ!"
Hắn từ nhỏ đã được người nhà dành cho phần ăn ngon, tuổi tuy không lớn nhưng lại cao hơn Giang Điền cả một cái đầu.
Cái trừng mắt này vậy mà lại khiến Giang Điền hoảng sợ lùi liền hai bước: "Đệ... đừng để phụ thân phải lo lắng nữa có được không!"
Giang Trần nhìn sang Giang Hữu Lâm, thấy lão cũng đang định chống gậy đứng lên.
Cuối cùng, hắn đành hạ giọng nói một câu: "Phụ thân, con sẽ về sớm thôi."
Nói xong liền rảo bước ra ngoài.
Giang Hữu Lâm thở dài, nhưng vẫn gọi Giang Trần lại: "Tiểu Trần, bên ngoài lạnh lắm, con lấy áo da chó của phụ thân mà mặc."
Áo da chó là loại áo khoác dày được thuộc từ da chó mùa đông. Mỗi độ đông về, Giang Hữu Lâm đều mặc nó lên núi, mặc ấm hơn áo bông bình thường rất nhiều.
Giang Trần liếc nhìn chiếc áo da chó treo trên vách tường, đáp: "Con sẽ về trước khi trời tối."
Dứt lời, hắn khoác áo da chó vào, đội gió bước ra ngoài.
Giang Điền nhìn theo bóng lưng đệ đệ, thở dài thườn thượt, bất lực ngồi phịch xuống.
Giang Hữu Lâm chống gậy đứng dậy, dáng vẻ tiều tụy đi về phòng.
Giang Năng Văn nhìn theo bóng lưng Giang Trần, ngây ngô hỏi: "Cha ơi, nhị thúc đi săn, có phải sẽ mang thịt về cho nhà mình ăn không?"
Cậu bé vẫn nhớ, hồi gia gia còn lên núi đi săn được, thỉnh thoảng cả nhà vẫn có thịt để ăn. Dù chỉ là bộ lòng thừa khó bán, thì đó cũng là thịt cơ mà.
Nhưng từ ngày gia gia bị thương, nhà mình chưa từng được nếm mùi thịt nữa.
Giang Hiểu Vân lườm đệ đệ một cái: "Đệ đúng là đồ ngốc, nhị thúc cho dù có săn được thú thì cũng chẳng đến lượt chúng ta ăn đâu."
"Cũng đúng ha." Giang Năng Văn bĩu môi, "Nhị thúc thật xấu xa."
Sắc mặt Giang Điền sa sầm xuống: "Không được nói nhị thúc như thế, quy củ để đi đâu rồi!"
"Chàng còn mắng con à!" Trần Xảo Thúy ôm hai đứa trẻ vào lòng che chở: "Chàng cũng liệu thời gian lên núi xem có đốn thêm được ít củi không. Thời tiết ngày càng lạnh, mang lên huyện thành khéo còn bán được chút tiền."
"Biết rồi." Giang Điền rầu rĩ đáp một tiếng.
Gã vốn cũng có dự tính này, nhưng lúc này điều khiến gã sốt ruột nhất là chuyện mượn lương thực.
Mượn lương thực ư... Ngày giáp tết thế này, chỉ có thể tìm lý chính trong thôn, cũng chỉ nhà ông ta mới có dư lương thực để cho vay.
Nhưng ngặt nỗi lại là cửu xuất thập tam quy, còn phải mang ruộng đất ra thế chấp.
Nếu sang năm không trả nổi... mất đi một mẫu ruộng, kiểu gì cũng bị chửi là kẻ phá gia chi tử.
Đợi Giang Hữu Lâm vào phòng, Trần Xảo Thúy mới đứng dậy thu dọn bát đũa, thấp giọng nói: "Chàng nói xem... Nhị lang liệu có mang chiếc áo da chó kia đi cầm đồ không? Chiếc áo đó đáng giá không ít tiền đâu."
Giang Điền bỗng giật mình tỉnh ngộ: "Hắn chắc chắn không phải lên núi, mà là vào thành, ta phải đuổi theo!"
Có điều, Giang Điền thì đuổi theo hướng huyện thành, còn Giang Trần lại thực sự đi vào trong núi. Hai người đi hai ngả, tự nhiên là chẳng thể gặp nhau.



